Cuối cùng cũng về nhà
"Em không biết sao"
Nhìn chiếc hoa tai lóng lánh trước mặt, Trình Hạo thấp giọng hỏi một câu. Lâm Vũ nghe vậy lắc lắc đầu, cô chưa từng thấy chiếc hoa tai này bao giờ, rất có thể là của y tá hoặc bác sĩ nào đó đánh rơi trong thời gian chăm sóc cho mẹ, tuy nhiên, nhìn thiết kế và chất liệu, giá trị của chiếc bông tai này tuyệt đối không nhỏ. Cẩn thận cất nó vào chiếc hộp màu đỏ, đóng nắp lại, trong đầu thầm nhủ rằng ngày mai phải đến bệnh viện một chuyến mới được, rất có thể người nào đó đang lo lắng vì làm mất một vật quý như vậy chăng. Bất chợt, nghĩ đến chuyện gì đó, Lâm Vũ đột nhiên ngẩng đầu, hỏi Trình Hạo đang ngồi trước mặt
"Anh hai, anh có thấy điện thoại của em không"
"À, có đấy, sáng nay anh thấy điện thoại tắt nguồn đặt trên bàn liền giúp em sạc rồi. Để anh đi lấy cho"
Nói rồi anh liền đứng dậy bước vào phòng mình, nhìn thấy chiếc điện thoại đang được sạc trên giường thì cầm lên, rút dây sạc ra rồi ấn nút mở máy. Sau một hồi nhạc dài, màn hình điện thoại đang tối đén bắt đầu bật sáng, kèm theo đó là những tín hiệu rung không ngừng nghỉ. 50 cuộc gọi nhỡ trong 4 ngày, 56 tin nhắn, tất cả cuộc gọi chủ yếu đến từ người tên là Thần, chỉ có một hai cuộc là của Hàn Minh. Bàn tay đang nắm điện thoại của Trình Hạo bất giác siết chặt lại, mấy ngày hôm trước vì tâm trạng Lâm Vũ không ổn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doi-em-noi-yeu-anh/3035122/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.