Quý Ngôn có một cái hộp.
Tần Vị biết, những lá thư tình y viết tặng cậu đều được Quý Ngôn cất kĩ vào cái hộp ấy.
Một năm sau ngày mất của Quý Ngôn, Quý Trạch cuối cùng cũng đưa cái hộp đó cho Tần Vị.
Tần Vị mở ra, nhìn những lời ngây thơ kiêu ngạo của bản thân mình hồi học cấp hai cũng không khỏi bật cười. Và cả một lá thư tình chôm chỉa trên mạng có nội dung y chang Quý Ngôn hình dung, ông cụ cũng phải rụng răng, mắc ói không chịu nổi. Nhìn những lá thư này, trong đầu Tần Vị sẽ luôn hiện ra vẻ mặt ghét bỏ rồi lại đỏ mặt lén xem hết của Quý Ngôn.
Hé ra một lá, đôi tay Tần Vị khẽ run, sau đó nước mắt tự nhiên rơi xuống.
Lá thư này không phải do Tần Vị viết, đó là bức Tần Vị chưa bao giờ trông thấy do chính tay Quý Ngôn viết, của ngày lễ tình nhân chín năm trước.
“Tần Vị, em yêu anh”.
***
“Nào! Một! Hai! Ba! Cheese !”
Lựa đúng dịp, Tần Vị mặc áo tốt nghiệp lập tức quay đầu hôn lên mặt Quý Ngôn.
“Anh! Anh làm gì đó!” Quý Ngôn loáng cái đỏ mặt, vội vàng nhìn mọi người đang nhốn nháo xung quanh, sợ có người trông thấy hành động của hai người họ, “Đây là ảnh tốt nghiệp tập thể đó, tất cả mọi người đều, đều….”
“Ảnh tốt nghiệp đương nhiên phải chụp đẹp rồi, đến lúc chia cho mọi người, tất cả sẽ biết anh thích em.” Tần Vị cười cười, tiến đến thì thầm bên tai Quý Ngôn, Quý Ngôn vừa xấu hổ vừa giận quay đầu nhìn đi chỗ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doi-ba-chuyen-trong-cuoc-song-cua-quy-ngon-va-tan-vi/72081/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.