Ánhsáng thanh thuần mang theo vết lốm đốm bị tổn hại khi chiếu xuyên qua rèm cửasổ tiến vào trong gian phòng, điểm thêm một ít ngân quang, thật giống như tấmthảm hoa, gió lạnh từ khe hở thổi vào, làm cho ngọn đèn bên trong gianphòng không ngừng lay động, đemcái bóng của một đạo thân ảnh bé nhỏ kéodài, khổng lồ vô cùng.
PhượngLan Dạ đứng ở trước cửa sổ nhẹ nhàng vuốt veLục ỷ cầm trong tay, cho tới bây giờ nàng còn có chút không thể tin chắc, thanh‘ lục ỷ ’ danh cầm lại trở thành vật sở hữu của mình.
Nhưngmà những cảm nhận trong tay đích thực không có một chút giả nào cả, cho tới naylòng của nàng chưa hề tin tưởng, nhưng bởi vì tay đụng chạm vào đàn, nên mớitìm được sự chắc chắn.
PhượngLan Dạ nhếch môi cười yếu ớt, nàng nhìn cây đàn trong tay mà có vẻ mặt ôn nhuhiếm thấy, tựa như cây đàn này chính là thân nhân của nàng.
Bêntrong gian phòng, yên tĩnh an bình.
Bỗngnhiên từ bên ngoài phòng một tiếng kêu bén nhọn tuyệt vọng vang lên, ở trongbóng đêm lạnh lẽo lại rõ ràng như vậy.
"Côngchúa, cứu cứu ta."
Đây làthanh âm của Hoa Ngạc, Phượng Lan Dạ mặt liền biến sắc, động tác gọn gàn bỏ câyđàn trong tay xuống, khom lưng cúi người rút Ngân Nguyệt loan đao buộc trên đùira, đây là vũ khí phòng thân trước kia của Phượng Lan Dạ, thân hình nhún mộtcái, giống như con con báo lao nhanh ra, cửa vừa kéo người đã chạy vội đi rangoài.
HoaNgạc, là người gần gũi nàng nhiều nhất trong cuộc sống hơn mười tám năm củanàng, trừ sư phụ ra, mặc dù nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-y-vuong-phi/173608/quyen-1-chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.