Lời của hắn vừa rơi xuống, cánh cửa thủy tinh vẫn đungđưa lại mở ra, chỉ thấy ở cửa bên này Hạ Mạn một thân sát cơ (ý muốn giếtngười) nặng nề đang đứng, mà cửa bên kia lại đứng một thân ảnh sát khí, PhượngLan Dạ cực kỳ bi thương, đôi mắt nàng đen nhánh lấp lánh như ánh sao nửa đêm,nhưng vẫn khó lòng che dấu sự tuyệtvọng, giống như đang tràn ra từ một cái giếng sâu khôn cùng.
"Ngươilà ai?"
PhượngLan Dạ nhướng mài kỳ quái hỏi, Hạ Mạn nhướng mài, lạnh lùng mởmiệng: "Hạ Mạn."
"Talà Phượng Lan Dạ."
PhượngLan Dạ một đôi mắt đẹp nhìn Hạ Mạn từ trên xuống dưới, ăn mặc thật kỳ quái a,nhìn qua giống như nam nhân, nhưng vừa mở miệng, lại phát hiện là một nữ tử.
Haingười đang nói chuyện, thì thời không lão nhân tựa hồ như không chịu nổi tịchmịch mở miệng: "Có duyênquen biết, đúng là không dễ a, nắm chặc tay nào."
Lời củahắn vừa nói xong, Hạ Mạn cùng Phượng Lan Dạ ai cũng không muốn cử động, nhưngtựa hồ có một cổ lực đẩy rất mạnh dẫn dắt các nàng, đưa tay ra nắm lẫn nhau.
"Ngươimạnh không " Phượng Lan Dạ thanh âm khàn khàn mở miệng trước.
Hạ Mạngật đầu, rút tay đang cầm tay Phượng Lan Dạ trở về, chân chính đánh giá nữ hàitử này, mặc dù không lớn, tuy nhiên bộ dáng rất đẹp, lớn lên hẳn là một mỹnhân, còn có y phục nàng mặc giống như đồ hóa trang, giờ phút này vẻ mặt nhìnqua dường như rất đau đớn trong lòng, hơn nữa còn tuyệt vọng.
Hạ Mạnđang suy nghĩ, bỗng nhiên trên tay dâng lên một dòng điện rất mạnh, chấn độnglàm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-y-vuong-phi/173598/quyen-1-chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.