Bên trong thư phòng củaTuyển viện , mặt mũi của Nam Cung Diệp thì yên tĩnh như nước, nhưng quanh thânlại lạnh lẻo, nó lan toả đến cả đôi mắt và lông mày.
"Các ngươi đem phạmvi thu nhỏ lại, sau này mật thiết lưu ý đường phố chung quanh đây, nếu như trađược tin tức của nam nhân này, thì chớ kinh động hắn, trở về đây bẩm báo."
"Dạ"
Hai người ở bên tronggian phòng đồng thời ôm quyền đáp.
Nam Cung Diệp lại nghĩtới một chuyện khác: "Còn có Hoa Ngạc nữa, tại sao ngay cả một cái tiểunha đầu các ngươi cũng không giám thị được, trong chuyện này hoàn toàn là docác ngươi khinh thường."
Giọng nói của Nam CungDiệp rất bình thường, nhưng lại làm cho Nguyệt Cẩn ở trong lòng run sợ, phịchmột tiếng liền quỳ xuống đất : "Là lỗi của thuộc hạ, thuộc hạ cho Hoa Ngạcchỉ là một kẻ ngu, nên không có coi trọng chuyện này, chỉ tiện tay sai mộtngười đi giám thị nàng, mới để xảy ra chuyện không may này."
"Bổn vương không hyvọng không có lần tiếp theo."
Nam Cung Diệp phất tay đểcho những người bên trong phòng lui xuống, còn mình thì khẽ nhắm lại ánh mắt,hắn bỗng chợt chợt nhớ đến Lan Nhi, điều này làm cho gương mặt hắn bỗng nở mộtnụ cười làm tan chảy mọi thứ, đợi thêm một thời gian ngắn nữa, hắn sẽ xin phụhoàng hạ chỉ ban hôn, khi đó bọn họ sẽ vĩnh viễn không chia lìa nữa, có lẽ phíatrước sẽ có địch nhân, nhưng nếu bọn họ có thể cùng nhau liên thủ đối phó nhữngngười đó. . . . . .
Ngày mười bốn.
Cả An Giáng thành trở nêntấp nập, náo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-y-vuong-phi/1622966/quyen-3-chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.