Đêm không trăng, bầu trời xungquanh một mảnh đen nhánh, đènlồng ở Tô phủ chiếu rọi ra ánhsáng nhợt nhạt, người nam nhân trên cành cây mộtthân bạch y như tuyết, giang haicánh tay nghênh đón tiểu nha đầu vừa phóngtới, cho đến khi nàngvững vàng lọt vào trong ngực của hắn, trong lòng hắn cảmthấy vôcùng mãn nguyện và tràn đầyhạnh phúc, hắn chưa bao giờ kíchđộng như thế , hắn dùng lực buộcchặt hai cánh tay, siếtchặt nàng trong lòng ngựccủa mình, bàn tay to ôm chặt nàng, cảm nhận được hơiấm từ trên người nàng truyền đến, thanh âm kích động vang lên.
" Lan Nhi, nàng cuốicùng cũng trở lại, ta vẫn luôn ở đây chờ nàng,bất kể nàng đi bao xa, nhất định sẽ trởlại ."
" Diệp, thật xinlỗi, đã để ngươilo lắng."
Phượng Lan Dạ tựa vàotrong ngực của hắn, chóp mũi ngửi thấy hươngthơm từ trên người hắn, hơi thở ấm áp củahắn bao quanh lấy nàng, Những lúc nàngcảm thấy cô đơn trong cuộcsống, nàng luôn hoài niệm về cuộc sống trước đây, sau này nàng vĩnh viễn sẽkhông rời xa hắn,tay nàng dùng sức ôm hông của hắn, trên khuôn mặt kiềudiễm động lòng người đầy tràn đầy nụ cười hạnhphúc: "Sau này ta sẽ không rời đi ngươi."
" Ừ, sẽ không."
Nam Cung Diệp ôm nàng,cảm nhận được niềmhạnh phúc như bảobối mất đi mà tìm lạiđược, hắn ôm nàng haingười cùng nhảyxuống cây.
Gió đêm gào thét, đêm khuya lạnhgiá, nhưng bọn họ lại không cảm giác được một tia rétlạnh, bọn họ chỉ cảm thấy trong lòng có một luồnghơi nóng bao phủ bọn họ, những đau khổ phảichịu đựng trong mấytháng trời bỗng chốc tất cảđều hóa thành hư ảo, ngược lại có một loại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-y-vuong-phi/1622962/quyen-3-chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.