Trong phòng, Quỳ cơ lãonhân đi tới đi lui , vẻ mặt tức giận bất bình, cuối cùng liền hướng phía ngoàimắng lên: “Những kẻ không có bản lãnhnày rảnh rỗi thì đi làm những chuyện dơ bẩn, người của chúng ta rất ít khirời khỏi Yên Hải, ai mà rảnh đi làm loại chuyện nhàm chán này."
Nam Cung Diệp đã hiểu rõchuyện gì đã xảy ra, hắn nhìn về phía Phượng Lan Dạ, ánh mắt sâu như biển,không nói một lời, giây lát thanh âm trầm thấp vang lên: "Gia gia, ngươitrở về đi, chúng ta biết rồi."
Quỳ cơ lão nhân nghevậy, đưa tay kéo cửa định đi ra ngoài, thờiđiểm đi qua cửa thình lình quay lại nhô cái đầu của mình vào phòngnói: "Cháu ngoan, sángmai chúng ta cùng đi đi."
Nói xong một tiếng liềnchạy mất tăm, thật giống như sợ có người ở phía sau đuổi theo hắn, ngoài cửathanh âm Thiên Bột Thần vang lên: "Lão chủ tử."
" ừ, " mộtgiọng nói đầy uy nghiêm, sau đó là cảnh cáo "Gần đây có ngoan ngoãnnghe lời Thiếu chủ hay không, nếu như để cho ta biết ngươi chọc cho hắn sinhkhí , coi chừng ta lột da của ngươi ra."
" Dạ, thuộc hạ tuânlệnh"
Sau đó thì nghe tiếngbước chân rời đi, rất nhanh không còn động tĩnh, trong phòng Nam Cung Diệpcùng Phượng Lan Dạ hai mặt nhìn nhau, cuối cùng Phượng Lan Dạ khiêu mi hỏi tới:"Ngươi xác định người này là Quỳ cơ lão nhân, người thông minh đệ nhấtthiên hạ."
Trong mắt nàng nồng đậm nghi ngờ, nàng thật sự không thể nào tin nổi Phong lão đầu Tử kia thậtsự thông minh như vậy.
Nhưng mà Nam Cung Diệp đãgật đầu, mặc dù bọn họ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-y-vuong-phi/1622952/quyen-2-chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.