NamCung Diệp tiến tới gần Nguyệt phi. Nhưng lần này Nguyệt phi chỉ nhếch môikhông nói một chữ, hai tròng mắt chớp cũng không chớp nhìn Nam Cung Diệp.
"Tênthái giám kia đúng là ở trên tay ta, có điều ta sẽ không để cho ngươi nhìnthấy hắn. Trừ phi ngươi giúp Liệt nhi, như vậy ta sẽ đưa hắn cho ngươi."
"Ngươi?"
NamCung Diệp xoay mình tức giận nổi điên lên, đưa tay nhấc bổng thân thể Nguyệtphi, giương tay lên định ban cho nàng ta một cái tát. Phượng Lan Dạ một bênvội đưa tay ngăn trở động tác của hắn:
"Đừnggiết nàng ta, giết sẽ phiền toái. Hơn nữa lại không biết Ngọc phi đến tột cùngchết như thế nào."
NamCung Diệp ánh mắt lạnh lẽo như ăn thịt người khóa chặt Nguyệt phi, song cuốicùng vẫn nhịn được, thở hào hển quăng nàng ta xuống. Phượng Lan Dạ một bêngiúp Nguyệt phi ngồi xuống nói:
“Được,chúng ta sẽ giúp Sở Vương duy nhất một lần. Nhưng ngươi nhớ kĩ, nếu chúng tagiúp hắn một lần, ngươi phải lập tức giao ra tên thái giám kia."
"Được."
Nguyệtphi gật đầu, nhưng nghĩ tới cái gì đó liền mở miệng:
"Nhưngnếu muốn ta nói ra thì đừng có mà chỉ giúp một chút chuyện cỏn con vônghĩa. Như thế không tính."
“Hảo." (Su:hảo = được, ta mún dùng từ này để k lặp từ nhìu, hơn nữa nghe cũnghay =D)
PhượngLan Dạ gật đầu, đưa tay kéo Nam Cung Diệp:
"Chúngta đi thôi."
Nếukhông đi thì trời sẽ sáng, đến lúc đó lại có phiền toái.
NamCung Diệp hung hăng quay đầu trợn mắt nhìn Nguyệt phi một cái, trên dung nhan thanhcao tuyệt mỹ nhưng lại lạnh lẽo vô tình như hàn băng.
KéoPhượng Lan Dạ phi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-y-vuong-phi/1622948/quyen-2-chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.