Phàm Vũ theo chân ông lão men theo con đường ngoằn ngoèo dẫn lên núi , hai người chỉ mới gặp nhau nên Phàm Vũ cũng rất giữ khoảng cách mà đi sau ông lão một đoạn .
Bây giờ đã là xế chiều nhưng ánh nắng vẫn gay gắt theo đuổi vạn vật , cũng may quanh đây chỉ toàn rừng già sừng sững , cây cối , tán lá xum xuê nên cũng không làm cho quá trình leo núi của Phàm Vũ khó khăn hơn .
Phàm Vũ vẫn luôn quan sát bóng lưng ông lão mới thấy rằng ông lão kia coi bộ già cỗi nhưng dáng dấp lại rất nhanh nhẹn , từng bước chân đều rất thanh thót nhẹ nhàng như lướt đi vậy .
Kì lạ hơn là thảm thực vật quanh đây vô cùng đìu hiu , những loài yêu thú , chim chóc lúc ở chân núi còn xuất hiện rải rác tuy nhiên đến đây lại chẳng thấy đâu .
Thấy bầu không khí có phần ảm đạm Phàm Vũ mới cất tiếng cho xua đi :
" Vậy ta phải gọi ông là gì đây? "
Ông lão đi phía trước vẫn im lặng không thèm hồi đáp lại Phàm Vũ ...
" Nhỏ hơn sư phụ ta vậy gọi là sư đệ có được không " Phàm Vũ suy nghĩ một hồi mới mạnh dạng nói ra
Vừa nghe Phàm Vũ đòi gọi mình là sư đệ khiến ông lão giật cả mình liền đứng lại , gương mặt khó chịu cau mày nhìn Phàm Vũ .
Phàm Vũ đi sau nhìn lên liền bắt gặp ánh mắt như dao găm về phía mình nhanh chóng quay đầu cắm mặt bỏ chạy núp sau một thân cây lớn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-vu-viet-tinh/1176354/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.