🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Đức như tê liệt đi trong cơn bạo bệnh. Những cơn ho rũ xác ngày xuất hiện một nhiều, anh hiểu phổi anh đang khó chống cự được. Tần suất có người vào với Đức ngày càng ít. Một ngày, chỉ có chị Mai hoặc một y tá khác luân phiên vào kiểm tra và truyền thuốc cho Đức hai lần. Ai đời bác sĩ lại còn nhiễm bệnh dịch. Một bác sĩ và một pháp y không còn sức lao động, nhân lực đang thiếu trầm trọng. Thế rồi con tốt thí nào sẽ lại được điều xuống hòn đảo quái quỷ này đây? Đức chua xót nghĩ.

Đức nằm nghĩ mà vẫn căm hận kẻ thủ ác trong bóng tối vô cùng. Anh vẫn chưa thực sự nghĩ ra ai là người đã hãm hại mình. Có lẽ anh đã quá tin người. Từng này tuổi đầu rồi anh vẫn còn khinh suất. Việc đưa hết tim gan ra cho người lạ biết là một lựa chọn sai lầm. Có lẽ năm xưa bố anh cũng bị chúng hãm hại như vậy: trói tại nơi hoang vắng không bóng người để đón những cơn gió độc nhất.

Vào một đêm sau khoảng hơn 1 tuần Đức phát bệnh, cả bệnh viện đang chìm vào yên ắng. Đức đang mê man trong cơn sốt thì bất chợt nghe thấy tiếng cửa phòng bệnh mở ra khe khẽ, loạng xoạch. Anh nghe thấy tiếng có chiếc xe đẩy nào đó đang được đẩy vào bên trong. Anh mở đôi mắt nặng trĩu ra thì chỉ thấy có ba bóng người đen đen đang đứng trong bóng tối.

Một người tiến lại gần giường bệnh, rút ra từ chiếc túi áo một lọ thuốc nhỏ và một vật dụng trông giống

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-trung-phong/228663/chuong-18.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Độc Trùng Phong
Chương 18: Bù nhìn da người
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.