Người đang nắm lấy cổ áo của Đức buông tay ra. Đức khuỵu xuống, oằn mình nôn thốc nôn tháo, đầu nhức lên từng cơn, mắt cay xè. Dường như ánh nhìn sâu thẳm của con ma vừa rồi vẫn đang lởn vởn trong đầu anh.
Anh từ từ đứng dậy xem người vừa cứu mình là ai. Cũng may có người đó xuất hiện, nếu không giờ này không biết hồn phách của Đức đang ở chỗ nào rồi.
Anh nhìn thấy một hình dáng gầy gầy, gò má cao, làn da ngăm đen và đôi mắt có quầng thâm rõ rệt. Đó là anh Tĩnh.
"Anh...Tĩnh..." Đức lầm bầm trong miệng.
"Sao cậu lại nhìn thấy nó?" Anh Tĩnh vẫn đang giữ gương mặt khó đăm đăm, ánh mắt dò xét, thẳng thắn như một tia lửa chiếu thẳng vào mặt Đức.
"Em...em tự nhiên...."
"Chẳng có gì là tự nhiên được cả. Cậu nói xem, cậu đã làm gì với bản thân mình rồi hả? Hôm trước tôi bảo không thể giao tiếp được với người âm nên cậu đã lén lút làm gì rồi đúng không???" Anh Tĩnh tuôn một tràng, có phần bực bội.
"Em...." Đức gãi đầu, bối rối thừa nhận. "Em có thử cách dùng tro lá bưởi...vào lúc nãy..."
"Cách nào cơ?"
"Cách mà hái lá bưởi đêm, ngâm sương ba ngày, niệm chú rồi quệt qua mắt và uống nước tro ấy... Anh có biết không?"
"Luyên thuyên! Vớ vẩn. Việc mở mắt âm dương là vô cùng khó, dăm ba lời đồn thổi trên mạng làm sao mà thực hiện được..."
"Nhưng mà thực sự, thực sự em đã thành công mà... Dù hơi nguy hiểm một chút. Nhưng em đã nhìn thấy một số người âm rồi...Em có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-trung-phong/228651/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.