Người đàn ông áo vàng mặt mày âm trầm, nghiến răng nghiến lợi nói.
Rất mất mặt!
Yêu nghiệt trên bảng Thương Long của giới vực Huyết Cốt hắn ta thế mà lại bị đối tượng đuổi giết lột sạch quần áo bỏ chạy trở về.
Thật sự là vô cùng, vô cùng nhục, cả giới vực Huyết Cốt chắc chắn sẽ trở thành trò cười trên con đường thông thiên.
Dù sau này có giết Lâm Nhất thì nỗi nhục ấy cũng khó mà rửa sạch.
Sắc mặt Nguyên Hoành Thiên hết sức xấu hổ, run rẩy nói: "Lâm Nhất kia bảo ta về nhắn một câu, mười ngày sau, hắn muốn giới vực Huyết Cốt ta cử ra một người đánh một trận sống còn để giải quyết ân oán".
Xì xào!
Câu đó được chính miệng Nguyên Hoành Thiên nói ra khiến mọi người trong giới vực Huyết Cốt đều hít sâu một hơi.
Thật ngông cuồng!
Lâm Nhất kia đúng là biết chọc vào nỗi đau người khác, giẫm đạp Nguyên Hoành Thiên dưới chân thì thôi, còn muốn sỉ nhục cả giới vực Huyết Cốt một phen.
"Có cần thiết như vậy không?"
Thanh niên áo vàng chậm rãi đứng dậy, trên mặt tràn ngập vẻ lạnh lẽo khiến lòng người rét lạnh, trầm giọng nói: "Trước khi ngươi trở về thi tin tức đã bay đầy trời rồi. Ta hy vọng ngươi nói cho ta biết mọi thứ là giả. Nhưng ngươi lại bảo với ta rằng chúng đều là thật! Đám ăn hại các ngượi bị người giết như vặt cổ gà, còn bị một con súc vật sỉ nhục! Kết quả, còn tát cho giới vực Huyết Cốt ta một cái! Một người chiến một giới, chưa có cái giới vực cấp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4376768/chuong-3347.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.