Ngựa Huyết Long vươn móng vuốt giật lấy túi trữ vật, mở miệng túi ra, nhìn ngó vài lần rồi lập tức toát ra vẻ khinh bỉ, âm thầm lắc đầu.
Bất kể là vẻ mặt hay hành động của nó đều khiến mọi người trợn mắt há hốc mồm, hoàn toàn nghẹn họng.
Ngựa Huyết Long thấy trong túi không có thứ gì tốt thì vung móng lên, móng vuốt sắc bén kéo theo làn gió thoáng chốc xé rách quần áo của tên kia.
Tên đó lập tức khóc không ra nước mắt, cả người ngoài quần lót ra hầu như đều trần trụi.
Bụp!
Ngựa Huyết Long trực tiếp giựt miếng ngọc bội trên cổ gã xuống rồi mới miễn cưỡng gật đầu tha cho tên đó.
"Trời đất ơi, con long miêu kia từ đâu ra vậy, quả thật là thành tinh luôn rồi".
"Đáng thương ghế, đường đường là anh tài xuất chúng ở giới vực cấp cao, vậy mà lại bị một con long miêu cướp giật?"
"Đúng là khó tin mà!"
Sau giây phút yên tĩnh lập tức vang lên vô số tiếng xì xào bàn tán như ong vỡ tổ. Các anh tài xuất chúng của giới vực cấp cao trơ mắt nhìn ngựa Huyết Long lột sạch bốn người, kinh ngạc đến nỗi muốn rớt tròng.
Khóe miệng Tiên Vân Chân và Trần Khung giật tăng tăng, cuối cùng cũng hiểu vì sao lại không tìm được một cọng lông nào trong lầu bảo tàng.
Đi theo sau mông tổ tông này mà nhặt được một cọng lông thì chắc cũng rất giỏi.
"Đó là ma sủng của Lâm Nhất!"
Bỗng dưng, có người kinh ngạc la lên, khó có thể tin nói.
"Á đù! Đúng là ma sủng của Lâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4376725/chuong-3304.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.