Nhưng bỗng nhiên động tác lau lưỡi đao của Phong Vô Kỵ dừng lại, hắn ta ngẩng đầu nhìn về phía sâu trong di tích Long Thành, nơi xuất hiện dị tượng do Nhật Diệu Chi Linh tạo ra.
“Cuối cùng Nhật Diệu Chi Linh cũng xuất hiện!”
Phong Vô Kỵ sửng sốt một lúc, vẻ phấn khích chợt lộ ra trong mắt, di tích Long Thành này thực sự rất nhàm chán.
Hầu như chỉ nghiêng về một phe tàn sát, diện tích nơi đây lại rất rộng, muốn tìm đám người giới vực cấp cao để luyện tập cũng không thể gặp được.
“Mạc Hàn, Trần An, Thạch Phong, chắc các ngươi cũng nhìn thấy rồi, đừng làm ta chán. Nếu lấy được Nhật Diệu Chi Linh một cách đơn giản thì không thú vị chút nào”.
Nụ cười lạnh lẽo hiện lên trên khuôn mặt lạnh lùng thất thường của Phong Vô Kỵ, hắn ta cười nhe răng nanh như một con thú dữ trong bầy thú dữ.
Ặc, hình như hắn ta quên mất có một con kiến hôi đang bỏ chạy.
Phong Vô Kỵ cất đao vào vỏ mới nhớ ra mình giết nhiều người vì một món địa bảo thiên tài tên là quả Huyết Dương.
Nó được coi là một loại linh dược mấy nghìn năm tuổi rất tốt.
Bỏ đi, cho ngươi sống thêm một thời gian đấy.
Phong Vô Kỵ hờ hững nhìn về nơi xa, sát ý chợt thoáng qua trong mắt rồi biến mất, hắn ta không có thói quen rút đao sau khi đã cất đao.
Phù! Phù!
Bóng đen kia chạy thật xa, sau khi cảm nhận được sát ý nhằm vào mình đã biến mất vẫn không dám thả lỏng. Người nọ chạy khoảng hơn nửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4376685/chuong-3264.html