Cạch!
Lâm Nhất vội vàng đóng nắp rương lại, rồi dùng linh phù một lần nữa phong ấn, lúc này, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Ánh mắt quét qua một lượt, chẳng lẽ hơn 100 cái bảo rương này đều chứa đan Tinh Thần?
Một cái bảo rương chứa hơn 100 viên đan Tinh Thần, trên trăm cái bảo rương, vậy chẳng phải số lượng đan Tinh Thần ở đây phải hơn vạn rồi sao? Cạch…! Cạch…! Cạch…!
Động tác của ngựa Huyết Long liền một mạch, mở ra toàn bộ số bảo rương còn lại. Đều không ngoại lệ, bên trong chứa đan Tinh Thần rực lửa, sáng mù mắt người, khí tinh nguyên lan tràn trong không khí gần như cô đọng thành sương mù.
Quá khoa trương!
Một người một ngựa nhìn mà hoa mắt.
Cứ như vậy, chỉ một thoáng há hốc mồm kinh ngạc, khí Tinh Thần trong đan dược đã xói mòn không ít, Lâm Nhất giật mình bừng tỉnh, trầm giọng nói: “Lấy!”
Chỉ một chữ: Lấy!
Đem đi hết, không chừa dù chỉ là một viên.
Lâm Nhất và ngựa Huyết Long chia ra, sau khi dùng linh phù một lần nữa phong ấn rương thì lập tức dùng tốc độ tia chớp chuyển chúng vào túi trữ vật.
Thỉnh thoảng bọn họ lại liếc nhìn nhau, một người một ngựa cười đến không khép được mồm.
Cảm giác này… chỉ có thể hiểu mà không cách nào diễn tả được bằng lời… Thoải mái!
Dù là người bình tĩnh như Lâm Nhất thì lúc này cũng khó mà giữ được tỉnh táo, nói chi ngựa Huyết Long vốn là một đứa ngốc tham tài.
Phút chốc, toàn bộ bảo rương trong đại điện đã bị lấy sạch.
Ngựa Huyết Long
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4376658/chuong-3237.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.