Hai bên lối đi bỗng xuất hiện thi quỷ mặc trên người trang phục rách nát của người hầu xông về phía hai người họ.
“Là Ma cương!”
Tiên Vân Chân biến sắc, thấp giọng nói.
Chắc hẳn khi còn sống, những người này là người hầu trong lầu bảo tàng, nhưng sau khi chết đi lại bị ma khí xâm nhiễm, một lần nữa “sống” lại.
"Sát!"
Hai người đều tỏ thái độ cực kỳ quyết đoán, đồng loạt ra tay nghênh đón Ma cương vọt đến từ bốn phía.
Động tác của Ma cương có hơi cứng nhắc, nhưng khi bộc phát thì tốc độ lại vô cùng nhanh, quanh thân tràn ngập khí ăn mòn. Thân thể bọn chúng cứng rắn như sắt thép, trừ phi lập tức đánh trúng chỗ hiểm hoặc trực tiếp đánh bại chúng, nếu không, khó mà tiêu diệt được đám này trong thời gian ngắn.
Trần Khung và Vân Chân đều có sát chiêu có thể giết ngay lập tức, tuy nhiên, tiêu hao quá lớn nên bọn họ cũng không định dùng đến.
Sau một hồi cố hết sức, hai người mới giải quyết hết toàn bộ Ma cương với số lượng hơn mười con.
Quần áo của Trần Khung bị xé toạc một đường, nếu không bởi hắn ta có chân nguyên hùng hậu bảo vệ giúp cơ thể không bị thương thì e rằng giờ này trái tim đã bị móc ra rồi.
Tình trạng của Tiên Vân Chân đỡ hơn một chút.
Hắn ta nhìn thi thể Ma cương trên mặt đất, sắc mặt nghiêm trọng, nơi này còn hung hiểm hơn nhiều so với di tích mà hắn ta đã thăm dò trước đó. Tuy nhiên, mày hắn ta chợt giãn ra, cười nói: “Tuy tên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4376654/chuong-3233.html