Trên không trung xuất hiện vòng lửa vàng, một, hai, ba… Sáu Hoả Ấn kim sắc cổ xưa đồng loạt xuất hiện, bàn tay khổng lồ thò ra từ vòng sáng, ngay lập tức che khuất vùng trời này.
Không xong!
Dù Trần Khung định thần lại rất nhanh nhưng vẫn bị chiêu thức này làm cho trở tay không kịp, luống cuống tung ra hơn mười tia quyền mang.
Ầm ầm!
Tiếng lửa cháy lốp bốp vang lên không ngừng, Trần Khung lập tức đánh vỡ sáu ấn cự thủ Phần Thiên này.
Bùm!
Nhưng hắn ta lại bị sóng khí ép không còn đường lui, đâm thẳng vào lầu bảo tàng.
Cấm chế bảo vệ lầu bảo tàng lập tức mở ra, lớp ánh sáng màu tím chiếu xuống làm cho Trần Khung bắn ngược về lại.
Phụt!
Dưới hai đòn liên tiếp, đến khi hắn ta ngã xuống đất, khoé miệng hắn ta đã chảy máu.
“Cảm ơn vì đã nhường”.
Giọng nói nhẹ nhàng của Lâm Nhất truyền tới.
Trần Khung ngẩng đầu nhìn qua, chỉ thấy bộ quần áo xanh của đối phương tung bay theo gió, trên vai là con long miêu lười biếng đang nằm, trong đôi mắt khép chặt của nó dường như có tia sáng lạnh của hung thú thái cổ bắn ra, nhìn mà kinh hãi.
Đôi mắt thiếu niên đang nhìn hắn ta trong veo và kỳ ảo, sâu thẳm và lạnh lùng.
Trần Khung đứng dậy lau máu trên khoé miệng, sát ý trong mắt đã biến mất: “Một lời đã nói ra, bốn con ngựa có rượt cũng không kịp. Vụ túi trữ vật này ta sẽ không truy cứu, nhưng nếu ngươi nghĩ nắm giữ kiếm ý Thông Linh đại thành là muốn làm gì thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4376650/chuong-3229.html