Nói xong, hắn ta bèn định rời đi, hoàn toàn không xem người của thành Lôi Hoả ra gì.
“Người có thể đi, nhưng quả Ma Hồn phải để lại”.
Trần Huyền tiến lên một bước, lạnh lùng nói.
“Ngươi nghĩ mình là ai mà dám uy hiếp ta?”
Nụ cười trên mặt Bùi Vũ biến mất, gã ta lạnh lùng nói. . 𝑇𝘳a𝐧g gì 𝓶à hay hay thế # t𝘳ù 𝓶t𝘳𝙪yệ𝐧.𝙫𝐧 #
“Trần Huyền của Hiên Vân giới”.
Sắc mặt Trần Huyền không chút thay đổi, hắn ta chậm rãi giới thiệu bản thân.
Trong mắt mấy người của thành Lưu Quang có ánh sáng kỳ lạ loé lên, tiếng tăm của Hiên Vân giới khá là vang dội ở Nhật Diệu Chi Địa này, Trần Huyền còn là cao thủ hàng đầu thành Lôi Hoả, nhưng trước giờ hắn ta luôn khá khiêm tốn, rất ít khi tiếp xúc với người của thành Lưu Quang.
Đây cũng là lần đầu tiên Bùi Vũ và Lãnh Nguyệt gặp hắn ta.
Sắc mặt Bùi Vũ thay đổi, một lát sau, hắn ta mới nói với vẻ sâu xa: “Đúng là mắt mờ rồi, chúng ta thật sự có nghe nói tới tiếng tăm của Hiên Vân giới, tiếc là… ngươi không phải Mục Viêm của Hiên Vân giới, vẫn chưa có tư cách khiến ta đưa quả Ma Hồn cho ngươi chỉ bằng một câu nói”.
“Nếu Mục sư huynh ở đây, e rằng ngươi còn không dám thở mạnh ấy chứ”, Liễu Vân bị cướp đi quả Ma Hồn tức giận nói.
Trần Huyền giơ tay ngăn Liễu Vân, nói với đối phương: “Quả Ma Hồn cũng không phải thứ hiếm lạ gì, nếu ngươi thích, ta tặng một quả cho ngươi cũng không sao. Nhưng nếu sư đệ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4376624/chuong-3203.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.