Sau khi tiếp dẫn ma linh thành công, dù là lòng dạ tâm cơ hay là tu vi và sức chiến đấu của bản thân Vũ Hạo Thiên đều có thể gọi là thay da đổi thịt. Thực lực không biết đã nâng cao mấy lần so với lúc Quần Long thịnh yến, tự nhủ cho dù không thắng nổi Lâm Nhất cũng có thể rút lui an toàn.
Nhưng không ngờ, suýt chút nữa khiến hắn ta vạn kiếp bất phục, chết không chỗ chôn thân.
Thậm chí ngay cả ma tượng bảo mệnh ở con đường thông thiên mà sư tôn cho hắn ta cũng đã dùng khi con đường thông thiên vừa mới bắt đầu, đồng nghĩa hủy của hắn ta một cái mạng.
Điều khiến hắn ta không thể chấp nhận nhất là khi Lâm Nhất đang đuổi theo ma tượng thì đột nhiên dừng lại, nếu đi tới phía trước vài bước nữa, dù không nổ chết Lâm Nhất cũng đủ khiến hắn bị thương nặng.
Chết tiệt!
Nghĩ đến đó, tâm trạng của Vũ Hạo Thiên lại trở nên nóng nảy, chân nguyên rối loạn, lại nôn ra máu tươi.
“Ha ha, tên nhóc ngươi cũng đã chịu đựng được nỗi khỗ khi tiếp dẫn ma linh, chút trở ngại này mà không chịu được sao?”
Giọng nói già nua mà quỷ dị vang lên trong đầu hắn ta, trong mắt Vũ Hạo Thiên lập tức dâng lên vẻ mừng rỡ, vội vàng trả lời: “Tiền bối, người tỉnh rồi?”.
Từ khi nhập vào chiến đấu với Lâm Nhất, ma linh không còn lên tiếng nữa.
“Cũng chỉ thức tỉnh tạm thời mà thôi, không lâu, vẫn phải ngủ một thời gian rất dài. Trạng thái của ta thế này giao đấu với người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4376563/chuong-3142.html