Bây giờ đột nhiên nghe lời Lâm Nhất nói, bỗng có cảm giác như gặp được tri âm, cảm thấy sự kiên trì này cũng đáng giá.
“Lâm công tử, mặc dù hôm nay chúng tôi bé nhỏ như hạt cát, nhưng sau này hễ có cơ hội, chỉ cần Lâm công tử cần, chúng tôi sẽ báo đáp công ơn ngày hôm nay!”
Mười mấy người lập tức chắp tay, hôm nay Lâm Nhất không những cho bọn họ một ít đan Tinh Nguyên, mà còn khiến bọn họ biết tính quan trọng của sự kiên trì.
Ngạo cốt trên người quan trọng hơn tất cả, chỉ cần không chết, rồi sẽ có ngày thành danh!
“Nặng lời rồi”.
Trên mặt Lâm Nhất lộ ra nụ cười, như thế thật tốt.
Nếu đại thế nơi đó người người đã như rồng, đều có lòng hướng lên. Vậy thì con đường thông thiên này, ngạo cốt của chúng ta càng không thể đổ!
Đợi sau khi đoàn người rời đi, Phương Thiếu Vũ đếm lại đan Tinh Nguyên, còn lại mười mấy vạn viên. Lâm Nhất cũng không khách sáo, cho ba người nhóm Phương Thiếu Vũ mỗi người một vạn viên đan Tinh Nguyên, mình giữ mười vạn viên còn lại.
Mấy người họ kích động, có chút không thể kiềm chế.
Nghĩ lại trước hôm nay, bọn họ còn đang đau đầu vì một nghìn viên đan Tinh Nguyên, bây giờ lại có được hơn một vạn viên đan Tinh Nguyên.
Đúng là giống như một giấc mơ, không dám tưởng tượng.
Tất cả đều nhờ vào Lâm Nhất, ba người chắp tay cảm tạ, Lâm Nhất bình tĩnh, hạ giọng nói: “Phương huynh, trước kia ta cũng có nhiều hiểu lầm với ngươi, không nghĩ tới nỗi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4376560/chuong-3139.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.