Chương Phong, Hoàng Hổ, Vi Khuynh!
Một giây trước ba người vẫn còn sống sờ sờ ra đó, nhưng một giây này còn chưa trôi qua hết, đầu họ đã lần lượt rơi xuống đất.
Bịch!
Ba cơ thể không đầu ngã xuống đất, chết ngay tại chỗ.
Mà kiếm của Lâm Nhất đã sớm cất vào vỏ, cảnh tượng chấn động khiến người ta sởn gai óc. Những người đòi cướp đan Tinh Nguyên trước đó đều im miệng, sắc mặt cực kì khó coi.
Ai cũng la lối bảo Lâm Nhất đừng khinh người quá đáng, nhưng chính họ lại ỷ người đông thế mạnh, hùng hổ đe doạ người khác.
Họ cho rằng Lâm Nhất đánh nhiều trận liên tục, thậm chí còn bị nội thương khi đấu với Vũ Hạo Thiên nên mới nhường nhịn họ, không ngờ hắn chỉ không muốn tàn sát mọi người mà thôi.
Bây giờ đám người này ép Lâm Nhất giết ba người bằng một nhát kiếm, đặc biệt là sau câu nói “khinh ngươi thì thế nào” cũng coi như đã tự nhận quả báo.
“Những ai nói muốn đi theo Nam Cung Hạ vừa rồi đều cút hết đi, đừng xuất hiện trước mặt ta. Những người còn lại đều có thể lấy năm trăm viên đan Tinh Nguyên, Lâm Nhất ta không muốn đuổi tận giết tuyệt, chẳng qua đôi mắt này tinh lắm, ai từng làm chó ta đều nhớ kĩ!”
Lâm Nhất cảnh cáo, lạnh lùng nhìn lướt qua một vòng.
Chết tiệt!
Đám người này run bần bật trước ánh mắt của Lâm Nhất, nhưng trong lòng lại mắng thầm. Không ngờ thằng khốn này lại muốn đuổi chúng ta đi, đợi sau khi đi phải báo cho người của Hoả Vân giới mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4376558/chuong-3137.html