Rất nhiều ánh mắt tràn đầy sự thương hại nhìn về phía Lâm Nhất, nếu là người thường e rằng sẽ khá khó chịu.
Dù sao người trẻ tuổi luôn rất hiếu thắng, ai không muốn thể hiện trước mọi người rằng mình độc nhất vô nhị chứ.
Nhưng trên khuôn mặt anh tuấn của Lâm Nhất vẫn mang vẻ bình tĩnh như thường lệ. Lúc trước khi Lâm Nhất đánh Đường Nham, mọi người cũng nhìn hắn bằng ánh mắt tràn đầy khiếp sợ, nhưng nét mặt của hắn vẫn bình tĩnh như thế.
Còn về hai thứ gọi là sự lựa chọn kia, trong mắt Lâm Nhất lộ vẻ giễu cợt: “Xin lỗi, ta không có thói quen làm chó sai cho người khác, nếu ngươi chủ động đưa Hoả Vân Phần Thiên Thủ đây, ta có thể suy xét đến việc tha tội chết cho ngươi. Còn về vấn đề làm chó sai, ngươi… vẫn chưa có đủ tư cách này”.
Chưa nói đến việc hắn không có thói quen thu nhận người khác làm chó sai, dù thật sự thu nhận, thì cũng có thể so với ngựa Huyết Long sao?
Để người này đi làm chó sai cho ngựa Huyết Long còn được!
Nghe thấy lời này, mọi người xung quanh đều kinh ngạc, bị lời nói ngông cuồng của Lâm Nhất làm khiếp sợ, trên mặt đều lộ vẻ sợ hãi.
Chắc hẳn Nam Cung Hạ sắp nổi giận rồi!
Đúng như dự đoán, nụ cười trên mặt Nam Cung Hạ dần biến mất, khi nụ cười hoàn toàn biến mất, khuôn mặt hắn ta trở nên lạnh lẽo tột cùng, tất cả mọi người đều cảm nhận được một luồng ý lạnh, ý lạnh sâu tận xương tuỷ, khiến người khác nơm nớp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4376540/chuong-3119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.