Quyền mang ẩn chứa chân nguyên Thanh Tiêu bắn ra như một phát đạn pháo, tiếng xé gió chói tai làm đau màng nhĩ, ánh sáng xanh chói loá như mặt trời.
Bùm!
Một quyền này quá nhanh, nhanh đến mức mọi người chưa kịp phản ứng, ngực La Khôn đã nổ thành một lỗ thủng cực lớn, người văng ra xa, va vào những tên chân chó Hoả Vân giới xung quanh khiến chúng hộc máu bay tứ tung.
Chết rồi ư?
Thế mà đã chết rồi ư?
Tất cả những âm thanh khác trên quảng trường lập tức im bặt, một quyền này giống như một viên đá chặn cổ họng của mọi người, khiến họ không thể phát ra tiếng.
Rầm rầm!
Đợi sau khi mấy người kia ngã xuống và đau đớn lăn lộn vài vòng, mọi người mới như tỉnh lại từ giấc mơ.
“Chó của Đường Nham đều đã chết, còn định ở đó xem kịch tiếp à? Lại đây cho ta!”
Nhưng một câu bất ngờ của Lâm Nhất lập tức dấy lên gợn sóng trong lòng mọi người, ai cũng há hốc mồm.
Mọi người cứ tưởng mình nghe nhầm, đánh chết La Khôn thì thôi đi, còn dám lên tiếng khiêu khích Đường Nham.
Kiêu ngạo nhất, khó tin nhất là hắn chỉ đích danh ra lệnh cho đối phương lại đây!
Điên rồi, điên thật rồi.
Soạt!
Sau vài giây yên lặng ngắn ngủi, cả quảng trường vang lên tiếng xì xào ầm ĩ.
“Ta có nghe nhầm không? Hắn dám bảo Đường Nham lại đây? Dù trước đó có người khiêu khích Đường Nham thì cũng không dám kiêu ngạo như thế”.
“Rốt cuộc đây là thằng điên đến từ đâu thế, Đường Nham là ai chứ, cao thủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4376530/chuong-3109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.