Mất rồi, mất rồi, mất hết hình tượng rồi.
Lâm Nhất đỡ trán, không dám nhìn thẳng.
“Xin lỗi, ta thật sự không cố ý nuôi nó thành thế này... Là do nó quá tham ăn, mới nửa tháng đã ăn gần hết đồ ăn trên ba ngọn nhà họ Diệp, linh khí quá hỗn tạp”, giọng Tử Điện Ma Long Điểu vang lên.
Cuối cùng Lâm Nhất cũng hiểu tại sao lời nó nói vừa rồi hơi khác thường.
Ra vậy, nếu là hắn thì hắn cũng sẽ cảm thấy rất ngại.
“Đợi khi nào tiêu hoá hết số linh khí này thì chắc nó sẽ bình thường lại, dù sao cũng cần phải chém giết với những yêu thú khác mới được. Mãi không thấy ngươi không tới, ta chỉ có thể chiều nó”, Tử Điện Ma Long Điểu trả lời.
“Không được chiều nó nữa, ngươi mau đưa nó đi rèn luyện đi”.
Lâm Nhất cảm thấy hơi nhức đầu, hắn còn phải đưa ngựa Huyết Long đi tới con đường thông thiên, béo thế này không có mặt mũi dẫn ra ngoài.
Có khi người khác còn tưởng hắn cưỡi một con lợn, tên tuổi của công tử Táng Hoa sẽ huỷ hoại mất.
Tử Điện Ma Long Điểu giục mấy lần, thấy ngựa Huyết Long vẫn không thể đứng dậy bèn hét lên một tiếng, bùng nổ uy áp kinh khủng, long văn Tử Điện trên người nó bắt đầu chuyển động, sau đó có vài tia sét đánh xuống không chút nương tay.
Rầm rầm!
Lôi quang bừng lên, ngựa Huyết Long nằm rạp dưới đất chìm trong ánh chớp chói mắt, nó hoàn toàn bị bao phủ.
“Ngươi định làm gì thế?”
Khi Lâm Nhất đang thắc mắc thì lôi quang tiêu tán,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4376459/chuong-3038.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.