“Hai người các ngươi muốn tự rước lấy nhục, sao ta có thể không đáp ứng cho được!”, sắc mặt Lâm Nhất lạnh lùng.
“Thú vị, ngươi đúng là ngông cuồng đến đáng sợ. Hai ta đã dám lên tiếng đương nhiên là có biện pháp đối phó với kiếm ý Thông Linh. Không có kiếm ý Thông Linh, ngay cả con sâu cái kiến ngươi cũng không bằng, ngươi muốn đấu với ai trước”.
Triệu Vô Cực cười khẩy, hắn ta đã đợi thời khắc này rất lâu rồi.
“Không cần phải phiền phức như thế, cùng tiến lên đi. Trong vòng ba chiêu, nếu không thể đánh thắng, danh xưng quán quân, Lâm Nhất này không có cũng được!”
Ánh mắt Lâm Nhất tràn đầy lửa giận, hắn nhấn mạnh từng chữ một cách lạnh lùng.
Lúc ở trong bảo khố Long Vân, tên Triệu Vô Cực này đã không ít lần khiêu khích hắn, cho đến hiện tại, sức chịu đựng của Lâm Nhất đã đến giới hạn. Còn Vũ Hạo Thiên thì không cần phải nói, trong trận chiến cuối cùng, vốn dĩ Lâm Nhất không định giữ mạng cho hắn ta. May mắn nhặt được một cái mạng chó mà cũng dám sỉ nhục hắn, không biết sống chết.
Hai tên tôm tép nhãi nhép này thật sự cho rằng Lâm Nhất không làm gì được à?
Tượng đất cũng có ba phần lửa!
Huống chi là Lâm Nhất, sợ rằng hai người này đã quên có bao nhiêu người chết dưới kiếm Táng Hoa trong Quần Long Thịnh Yến.
Người không phạm ta, ta không phạm người.
Nếu người đã phạm ta, ta tất hoàn trả gấp 10!
Cho đến bây giờ, Lâm Nhất vẫn luôn là một người quyết đoán, nếu không, hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4376443/chuong-3022.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.