"Tiểu Bạch, ngươi có gặp Nguyệt Vi Vi không?"
Lâm Nhất lên tiếng hỏi.
"Ta ở trong núi cũng chưa từng gặp nàng ta..."
Bạch Lê Hiên thoáng ngừng lại, chợt nhớ ra gì đó, lại nói: "Nhưng trước khi tiến vào khu vực trung tâm của Diệu Quang Thần Thạch, có một bóng long ảnh bay ra ngoài. Ta nhìn thấy có bóng người đuổi theo, hình như là nàng ta thì phải, nhưng cũng không dám chắc chắn".
Là Nguyệt Vi Vi, nhất định là nàng ta!
Trong lòng Lâm Nhất khẽ động, vội vàng nói: "Ngươi đi trước đi, ta đi tìm thử xem".
"Cẩn thận đấy!"
Bạch Lê Hiên dặn dò xong mới xoay người rời đi.
Sau khi đợi đối phương rời đi, Lâm Nhất lại tiếp tục tìm kiếm, chỉ còn ít phút nữa toàn bộ mật cảnh này gần như sẽ sụp đổ. Ngoại trừ ngọn núi Lâm Nhất đang đứng ra, tất cả những ngọn núi khác đều ầm ầm đổ vỡ mà không có bất kỳ ngoại lệ nào, có thể nhìn thấy vô số bảo quang bị hút lên vòng xoáy thần bí trên bầu trời.
Vòng xoáy bí ẩn kia giống như một cái miệng rồng khổng lồ hiện ra cực kỳ quái dị.
Lâm Nhất không quan tâm đến những thứ này, bây giờ hắn chỉ quan tâm đến chuyện rốt cuộc thì Nguyệt Vi Vi đang ở đâu. Chắc rằng, đối phương đã đoán được roi Tử Diễm Lôi Hoàng là đạo khí của hắn.
Nói không chừng nàng ta thật sự đã thấy được, người khác không nhìn rõ dị tượng mông lung trong khu vực trung tâm, còn Nguyệt Vi Vi thì chưa chắc.
Ngay lúc Lâm Nhất hết đường xoay xở, giữa đất trời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4376437/chuong-3016.html