Ánh mắt hắn ta quét đến Lâm Nhất rồi lại hừ lạnh.
Trong mười anh tài đứng đầu, hắn ta và Triệu Vô Cực lại không mấy phục khi là bại tướng dưới tay Lâm Nhất, dù trước mắt thì hai người bọn hắn thu hoạch đều khá khẩm, nhưng dẫu sao cũng đều là kiểu người kiêu ngạo từ trong xương cốt.
Vũ Hạo Thiên cố gắng đè nén sát ý ở trong lòng, lách người rời đi thẳng tắp bay về phía ngọn núi sau cùng.
Không lâu sau, Triệu Vô Cực cũng mở to hai mắt, vẻ mặt tươi cười của hắn ta đang cố tỏ ra tao nhã.
"Lâm Nhất, xem ra những lời trước kia ta nói không sai, mọi người đều có cơ hội như nhau trong bảo khố Long Vân, chưa chắc đến cuối cùng thì ngươi vẫn còn cười được, nào chúng ta đi xem đi".
Triệu Vô Cực cười ha hả nói, hắn ta cũng bay theo đến đỉnh núi cao đồ sộ khuất sau những tầng mây trong bảo khố Long Vân.
Lâm Nhất không để ý đến hắn ta, chỉ khẽ nhíu mày, hắn nhìn tới nhìn lui cũng không thấy bóng dáng của Nguyệt Vi Vi đâu.
Xem ra nàng ta cũng sớm đi đến đỉnh núi cuối cùng rồi, nơi đó là ngọn núi cao nhất trong bảo khố Long Vân, võ học Tạo Hóa có khả năng cao sẽ được giấu ở đó.
Sau khi Triệu Vô Cực và Vũ Hạo Thiên rời đi, những người khác còn đang tu luyện đã dần tỉnh lại.
Lâm Nhất nhìn quanh bốn phía, vẫn không thấy bóng dáng Nguyệt Vi Vi, chỉ có thể đoán rằng nàng ta cũng đã đến đỉnh ngọn núi kia.
Ánh mắt hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4376423/chuong-3002.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.