Đạo vận xói mòn…
Hai mắt Lâm Nhất tỏa sáng, đạo vận xói mòn có nghĩa là có thể nhân cơ hội hấp thu và luyện hóa đạo vận trong đó.
Nếu vận khí đủ tốt, nói không chừng có thể tham ngộ ra ý chí võ đạo trong đó, hoặc là giúp cho ý chí võ đạo của bản thân tiến thêm một bước, phá vỡ bình chướng.
Ví dụ như Nam Cung Vãn Ngọc, nói không chừng ý chí Hàn Băng của hắn ta đã nhân cơ hội này đột phá, đạt đến cảnh giới kiếm ý Thông Linh. Bảo khố Long Vân quả nhiên là một kỳ ngộ bất phàm, khó trách mấy ông lão của Thánh Minh cũng kích động không thôi.
Nơi đây thật sự rất huyền diệu, nếu mệnh cách đầy đủ thậm chí có thể thoát thai hoán cốt, đạt đến thành tựu trước nay chưa từng có.
Lâm Nhất liếc nhìn Nguyệt Vi Vi, yêu tinh này đúng là có tầm mắt phi phàm, cứ như không chuyện gì nàng ta không biết vậy.
Mặt Nguyệt Vi Vi đỏ bừng, đôi mắt như vầng trăng ẩn chứa sóng nước vô tận, nàng ta khẽ cười nói: “Hì hì, Lâm ca ca nhìn ta làm gì, tuy Vi Vi thực sự rất xinh đẹp, nhưng ta cũng biết thẹn thùng đấy. Huynh còn không chịu đi nữa… coi chừng mảnh vỡ Diệu Quang Thần Thạch kia sẽ bị người ta cướp sạch hết đấy, không có mảnh vỡ mà muốn luyện hóa đạo vận thì chẳng khác nào làm nhiều công ít”.
Lâm Nhất bổng có cảm giác mê man, cứ như rơi vào một thế giới toàn là nước, ấm áp đến mức không muốn đứng dậy.
Ông!
Tuy nhiên, một khắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4376418/chuong-2997.html