Ầm!
Kiếm thế của bọn họ họ tăng vọt, bích họa trước mặt cũng ầm ầm vỡ vụn, e là không xem được nữa rồi.
Mãi cho đến lúc này, Phương Hàn Lạc và Nam Cung Vãn Ngọc mới xoay người, khi nhìn thấy Lâm Nhất, bọn họ đều tỏ vẻ kinh ngạc.
Chợt, cả hai lộ vẻ ngượng ngùng.
Bức bích họa này không phải do bọn họ phá hủy, với tâm tính của hai người này, bọn họ sẽ không ngại cùng Lâm Nhất tham ngộ, thật sự thì… tất cả chỉ là trùng hợp mà thôi.
“Xin lỗi Lâm huynh, trên bích họa miêu tả một môn kiếm pháp cấp Địa đỉnh cao, còn có rất nhiều kiếm ý Thông Linh còn sót lại. Thế nhưng chúng ta không có ý định hủy bức bích họa này”, Phương Hàn Lạc giải thích, miễn cho đối phương hiểu lầm.
Lâm Nhất mỉm cười, vội khoát tay tỏ rõ bản thân không để tâm.
Sau khi trò chuyện đôi câu, Phương Hàn Lạc và Nam Cung Vãn Ngọc lộ vẻ hưng phấn, vội chạy đến những ngọn núi khác.
Lâm Nhất lộ vẻ mất mát, hiện tại hắn rất cần kiếm pháp, dù không thật sự phù hợp với mình nhưng tham ngộ võ học cấp bậc như thế cũng mang đến rất nhiều lợi ích.
“Coi bộ may mắn của ta đã dùng hết trong Quần Long Thịnh Yến rồi”, Lâm Nhất có hơi tự giễu.
Nguyệt Vi Vi mỉm cười không đáp, sau khi xác định Phương Hàn Lạc và Nam Cung Vãn Ngọc đã đi xa, nàng ta mới bước đến cạnh những mảnh vỡ bích họa kia.
Ngay khi Lâm Nhất cảm thấy nghi hoặc, không biết nàng ta định làm gì thì Nguyệt Vi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4376415/chuong-2994.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.