Nguyệt Vi Vi lặng lẽ xuất hiện bên cạnh Lâm Nhất, ngạc nhiên lên tiếng.
Nàng ta quay đầu lại thì thấy Lâm Nhất còn đang ngơ ngẩn nhìn lên trời, tầng mây khép lại, sao trời dần biết mất. Tinh không cổ lộ vốn rất xa xôi và long ảnh bay lượn trên cổ lộ sớm đã không còn bóng dáng.
“Huynh không tò mò trong bảo khố Long Vận sẽ có cơ duyên gì sao?”
Nguyệt Vi Vi cười tít mắt hỏi.
“Ta tò mò tinh không cổ lộ sẽ dẫn tới đâu hơn...”, Lâm Nhất nhẹ giọng đáp.
Nguyệt Vi Vi chậm rãi trả lời: “Đó là một con đường trời, cũng là một chiến trường bất tận”.
Đó là một con đường trời, cũng là một chiến trường bất tận.
Những lời của Nguyệt Vi Vi khiến Lâm Nhất rất khó hiểu, trong mắt có vẻ nghi hoặc thoáng qua.
“Đại thế sẽ đến, đường trời sẽ mở, huynh đã từng nghe câu này rồi nhỉ?”, Nguyệt Vi Vi cười khẽ: “Đường trời chính là tinh không cổ lộ mà huynh nhìn thấy. Một con đường trời có vô tận kỳ ngộ và truyền kỳ, kể cả yêu nghiệt đại thế nơi đó cũng chỉ có thể gặp chứ không thể cầu, nó có sức cám dỗ rất lớn”.
Lâm Nhất bình tĩnh hỏi: “Câu này thì ta có thể suy ra, thế còn câu sau có nghĩa là gì, chiến trường bất tận?”
“Phải, chiến trường bất tận, nguy hiểm bất tận”.
Sắc mặt Nguyệt Vi Vi có vẻ hơi nghiêm túc, nhưng nàng ta cũng không nhiều lời, cười bảo: “Lâm ca ca tạm thời đừng hỏi những điều này, không lâu nữa Thánh Minh sẽ nói cho huynh biết. Huynh nhìn họ đều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4376411/chuong-2990.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.