Phật Môn Thất Sát Ấn!
Uy áp Thương Long toàn thân Lâm Nhất lập tức bùng nổ sát ý chưa từng có, đây mới là bộ mặt thật của hung thú thượng cổ, dữ tợn ngang ngược, sát ý cuồn cuộn.
Thần cản giết thần, phật cản giết phật.
Bùm!
Có thể nói là Lâm Nhất lao tới đấm vào ngực Viêm Long Tử không chút nương tay. Hung uy tràn ngập trên người Viêm Long Tử bị đánh vỡ vụn, hắn ta hộc máu văng ra xa.
Không đợi đối phương đứng dậy, trên khuôn mặt lạnh lùng của Lâm Nhất thoáng hiện sát ý.
Thất Huyền bộ, Đại Nhật Tại Thiên!
Thịch! Thịch! Thịch!
Kim quang bùng lên trên người Lâm Nhất, hắn thoắt ẩn thoắt hiện trên đài Thăng Long, bụi bặm bay tứ tung theo từng bước đi của hắn.
Viêm Long Tử vừa bị Thất Sát Ấn đánh trúng chưa kịp có phản ứng, trong mắt đã phản chiếu rất nhiều tia sáng vàng, theo sau đó là Lâm Nhất đấm một quyền vào mặt hắn ta.
Grừ!
Quyền hệt như kiếm, kiếm hệt như rồng.
Giống quyền mang nhưng lại giống kiếm quang, lại tựa như Thương Long thượng cổ ngửa mặt lên trời gầm thét. Mặt Viêm Long Tử bị lõm sâu xuống, khoé miệng và mũi chảy máu ròng ròng, người hắn ta quay cuồng như bao cát.
“Chỉ có chút bản lĩnh này thôi sao? Đường đường là Tam Tiểu Vương, không đến mức chỉ có vậy đâu nhỉ?”
Trên đài Thăng Long, Lâm Nhất đứng chắp tay, lạnh lùng nói với vẻ mặt không cảm xúc.
Viêm Long Tử loạng choạng đứng lên, mặt mũi bầm dập, toàn thân đau đớn, thoạt nhìn hoàn toàn thay đổi, vô cùng thảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4376362/chuong-2941.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.