Nhìn thấy chiến ý trong mắt đối phương, Triệu Vô Cực trầm lặng một thoáng, nói: “Cũng được. Ta nhường ngươi ba chiêu vậy, nếu không ngươi thua thảm quá thì đến cơ hội thử một chút cũng không có”.
Ào!
Nghe thấy lời nói này của Triệu Vô Cực, bên dưới khán đài bỗng rộ lên xôn xao, Triệu Vô Cực này có phải quá coi thường người ta rồi không.
“Tên này đúng là kẻ mạnh kiệm lời”.
Phong Dã hé hé miệng, có chút cảm khái nói.
Quả thực là những kẻ mạnh luôn kiệm lời, khi mở miệng thì sẽ là ngươi đánh không lại ta, câu thứ hai liền nói nhường ngươi ba chiêu, lấy sự tự tin mạnh mẽ đập thẳng vào mặt người ta.
“Đây là một loại chiêu trò, đừng có bị mắc lừa”.
Lâm Nhất nhíu mày, đối phương tương đối lão luyện, cái gọi là nhường ba chiêu này vừa có thể áp đảo tinh thần đối phương, gây áp lực cho đối phương, còn có thể khiến đối phương xem nhẹ cảnh giác.
Một khi mắc bẫy, nếu như ba chiêu không lấy được ưu thế thì sẽ xuất hiện một loại cảm giác hụt hẫng cực lớn.
Cũng chính vào lúc ba chiêu này vừa qua đi, sơ hở sẽ lập tức xuất hiện, không cần thổi mạnh cũng có thể hạ gục được đối phương.
Bạch Lê Hiên hít sâu một hơi, sắc mặt lạnh lẽo, hờ hững nói: “Các hạ cũng quá coi thường ta rồi, ngươi nhường ta ba chiêu, cho dù ta có thắng thì cũng chẳng có ý nghĩa gì, đừng nói nhảm nữa, tiếp chiêu đi!”
Keng!
Bạch Lê Hiên vốn dĩ đã âm thầm chuẩn bị từ lâu, rút kiếm ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4376316/chuong-2895.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.