Mạnh quá!
Tất cả mọi người hít sâu một hơi lạnh, đòn tấn công kinh người như vậy, đổi lại là những nhân tài khác trong một trăm người đứng đầu thì có lẽ đa phần đều sẽ bị bắt được, ý chí Vân của Khương Tử Diệp quả thực đã tu luyện đến mức độ cao thâm khó lường, không chỉ là Tụ tán vô thường nữa.
“Chém!”
Nguyệt Vi Vi phản kích vô hiệu còn bị ép lui, cơ thể nàng ta ở giữa không trung xoay một vòng, giống như đoá mẫu đơn đỏ tươi đang bừng nở rộ, xuân ý dạt dào vô hạn, khiến cho trăm hoa ảm đạm thất sắc.
Tiêu ngọc trong tay nàng ta rơi xuống tạo thành một quầng ánh sáng đỏ rực hình vòng cung, tựa như giữa bầu trời rơi xuống vầng trăng khuyết, lấy ý cảnh dạt dào tấn công thẳng về phía Khương Tử Diệp.
Ào!
Khi ánh sáng hình trăng khuyết màu đỏ máu kia đáp xuống, có ánh sáng đỏ tươi bao chùm khắp cả đài Thăng Long, ánh sáng kia hoa lệ mà tuỳ ý.
“Thu!”
Khương Tử Diệp không dám lơ là, cơ thể như cành liễu nhẹ nhàng bay lên, khi đáp xuống đất liền có vô số sương mây tụ lại.
“Lôi Cực Vân Bạo!”
Đợi đến khi nàng ta phóng thích hết làn sương mây kia ra, từng đám mây va chạm với nhau bắn ra vô số tia điện màu tím chói mắt.
Rắc rắc rắc!
Luồng ánh sáng chói lọi như vầng trăng khuyết rơi xuống kia bị tia điện khủng khiếp làm cho nổ tan tành.
“Phá!”
Khương Tử Diệp điểm một cái, những mảnh vụn còn sót lại của vầng sáng hình trăng khuyết kia cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4376313/chuong-2892.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.