Kiếm này được gọi là Thu Thủy, ý chí Hàn Băng không quá rõ mà sát chiêu chân chính vẫn đang tiềm tàng ở gió thu bên trong chiêu kiếm. Một khi gió thu thổi, quét sạch lá rụng khắp thiên hạ.
Thu Thủy yên ả, gió thu quét sạch lá vàng!
Nét mặt Lâm Nhất bất biến, tay phải nhanh chóng rút Táng Hoa khỏi vỏ, quanh thân kiếm cũng lóe lên một tia sáng ảo mộng mê hoặc không kém gì Thu Thủy, một tia hàn quang ở đầu mũi kiếm dần vụt ra chói sáng cả mắt.
Lúc Táng Hoa và Phi Tuyết chạm vào nhau, mũi kiếm đột nhiên tỏa ra ánh sáng, tia lửa bắn tung tóe.
Oành!
Khi kiếm ý của hai người tranh đấu đạt đến cực hạn, mũi kiếm phát ra ánh sáng bùng nổ vang dội.
Ong! Ong! Ong!
Tiếng vo ve của kiếm ý phút chốc vang vọng khắp đất trời, không ngừng văng vẳng bên tai khán giả đang theo dõi cuộc chiến, trong đầu họ bây giờ đều tràn đầy âm thanh kinh người. Mỗi một âm thanh do kiếm phát ra đều làm cho da đầu tê dại, cả người bỗng lạnh như băng, không kiềm được phải run rẩy.
"Lạnh quá! Ảo giác sao, kết giới trên đài Thăng Long ắt hẳn phải ngăn cách được kiếm chiêu của hai người họ mới đúng chứ".
"Uy lực năng lượng của kiếm chiêu có thể ngăn được, còn kiếm ý thì không thể, chỉ khi kiếm khách chân chính giao thủ mới có hiện tượng kỳ lạ này".
"Từ trước đến nay, Quần Long thịnh yến tuy có rất nhiều võ giả am hiểu về kiếm, nhưng thật sự càng ngày càng hiếm kiếm khách chân chính.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4376273/chuong-2852.html