Trên đài chiến đấu cực kỳ tàn khốc, thậm chí có thể nói là đẫm máu.
Tuyệt Trần trông có vẻ rất khiêm tốn, nhưng một khi ra tay lại lạnh lùng như một khúc gỗ, hắn ta không nhanh không chậm ra tay.
Sau lưng hắn ta có dị tượng xuất hiện, đó là một bãi biển mênh mông gợn sóng, trong sóng lớn có một gốc cây chọc trời như ẩn như hiện.
Mỗi lần tấn công, Phương Hàn Lạc đều cảm giác như bị cành cây đánh vào người, máu tươi đầm đìa, vết thương chồng chất. Đến khi Phương Hàn Lạc muốn đánh trả, Tuyệt Trần lại không ngừng lùi lại như thuỷ triều, khiến hắn ta không thể đánh trúng.
Trong lúc giao thủ, vết thương trên người Phương Hàn Lạc liên tục nhiều hơn, khiến người ta có cảm giác hắn ta có thể ngã xuống bất cứ lúc nào.
Ầm!
Nhưng vào lúc mọi người cảm thấy Phương Hàn Lạc sắp chết, trên người hắn ta chợt bộc phát một khí thế đáng sợ. Khổ tận cam lai, uy áp tăng vọt, hắn ta giơ tay, dùng một đòn đánh tan sát chiêu của Tuyệt Trần.
“Bán Bộ Thiên Phách!”
“Chết tiệt, lại đột phá rồi!”
“Tên này đúng là đánh mãi không chết, đã đến bước đường cùng thế này vẫn có thể trở mình”.
Võ giả trên khán đài thay đổi sắc mặt, không nhịn được thảng thốt, thật sự hơi bất ngờ.
Trong mắt Tuyệt Trần lộ vẻ khiếp sợ, vào lúc muốn lùi lại như thuỷ triều, hắn ta chợt phát hiện dưới đất đã phủ đầy sương lạnh từ bao giờ.
Rắc rắc rắc!
Dị tượng của hắn ta đang dần đóng băng, băng giá không ngừng lan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4376264/chuong-2843.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.