“Không chết không thôi, Đại Thiên Tuyệt Quyền, Tuyệt Thiên!”
Lâm Đào từ đầu đến cuối vẫn không chiếm được lợi thế bực bội quát lên, trên thân thể có ngọn lửa sáng rực như kim loại của hắn ta đột nhiên trở nên cực kỳ chói mắt.
Chân nguyên trong người hắn ta không ngừng tạo ra tiếng vang ầm ầm như tiếng sấm.
Trong nháy mắt, thân thể vốn trở nên to hơn của hắn ta trông vô cùng dữ tợn, bầu trời có mây đen gào thét.
Hơi thở vừa hung ác vừa điên cuồng dâng lên, dưới bầu trời mang màu lửa cũng dần trở nên u tối, sau đó một cú đấm tựa nhưng núi lớn xuất hiện.
Quyền như núi cao, nguy nga khổng lồ, ngọn lửa hừng hực thiêu đốt.
Ầm!
Quyền mang đáng sợ của Lâm Đào còn chưa đánh xuống, nước hồ xung quanh đài Thăng Long đã sôi trào. Cú đấm này quá đáng sợ, dưới quyền mang của hắn ta, đài Thăng Long vốn rộng lớn chợt trở nên cực kỳ nhỏ bé, khiến người xem trợn mắt há mồm.
Cuối cùng cũng muốn sử dụng toàn bộ thực lực rồi ư?
“Chén Rượu Khó Cạn!”
Một cảm giác tang thương tịch mịch xuất hiện trên người Lâm Nhất, cảm giác tịch mịch đó muôn đời khó tan đi. Không phải chén rượu khó cạn, mà là chưa nguôi giận, hận chưa nguôi, oán chưa hết, sao có thể uống cạn rượu trong chén!
Cho nên cơn giận trong lòng mới trở nên ngút trời!
Khiến cho mối hận trong lòng kéo dài muôn đời!
Trút ra toàn bộ thù oán!
Một khắc sau, sự căm thù, giận dữ và oán hận này được diễn hoá thành sự hào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4376241/chuong-2820.html