Rắc!
Dưới tình huống mọi người không tưởng tượng được, vỏ kiếm của hắn đâm mạnh xuống đất, sau đó mặt đất lập tức bị đâm nứt.
Kiếm Táng Hoa cắm trên đài Thăng Long tựa như một đỉnh núi lẻ loi, còn Lâm Nhất thì hai tay trống không, ống tay áo tung bay.
Shhh!
Các thiên tài trên khán đài đều hít một hơi khí lạnh, đây là muốn làm gì, sao tự dưng lại thu hồi kiếm.
Sắc mặt Lâm Đào vô cùng u ám, khoé miệng không khỏi khẽ giật.
Lúc trước dưới sự khiêu khích của mọi người, hắn ta đã diễn hoá ra dị tượng Hoả Diễm Phần Sơn khiến mọi người phải chấn động, khi đó, hắn ta cảm thấy bản thân đã rất điên cuồng rồi.
Nhưng Lâm Nhất này không chỉ là điên cuồng nữa, rõ ràng là không coi hắn ta ra gì. Không ngờ sau khi bị thương lại cất kiếm vào trong vỏ, hai tay không cầm vũ khí.
“Lâm Nhất, ngươi đúng là quá kiêu ngạo!”
Lâm Đào hừ lạnh, huyết diễm dâng lên, có chân nguyên tựa như dung nham tràn ra từ trong cơ thể hắn ta. Dưới sự bao trùm của dung nham, cơ thể của hắn ta như to hơn một vòng lớn, sau khi dung nham kia cứng lại, trên người hắn ta loé lên ánh sáng màu vàng, tựa như bảo khí kim loại, trong đó có những đường máu in lên, kỳ lạ tựa như là Linh văn.
“Huyền Dương Chiến Thể!”
Trong lúc uy áp Hoả Diễm dâng lên, thân thể của Lâm Đào trở nên vô cùng khổng lồ, nhìn từ phía xa giống như một con Yêu Ma Viên Hầu, nhưng lại chứa đựng uy thế đáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4376238/chuong-2817.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.