Một khi ra tay, chắc chắn sẽ có lợi cho Nam Cung Vãn Ngọc và Lý Mộ Bạch.
Đã định sẵn là không thể lấy được danh ngạch hạt giống thì tốt nhất là chịu thua, nếu không đừng trách hắn ta lòng dạ độc ác.
Trên chỗ dự thi, Lâm Nhất tỏ vẻ bất đắc dĩ, giác quan thứ sáu của hắn rất nhạy bén, cũng nghe thấy rất nhiều lời bàn tán.
Từ trước đến giờ hắn vẫn luôn như thế, cố gắng giành lấy chiến thắng mà ít mất sức nhất, chưa từng có suy nghĩ thể hiện tất cả thực lực của bản thân.
Nhưng thật sự không ngờ rằng giành lấy chiến thắng theo cách của bản thân vẫn bị chỉ trích như thế, bị cho rằng đó là biểu hiện của sự nhượng bộ.
“Lâm Nhất, ngươi thật sự muốn từ bỏ việc tranh đoạt danh ngạch hạt giống à? Thế cũng được, có thể có được thành tích như hiện tại, Thập Tam gia và lão Các chủ đã rất vui rồi, không cần phải quá áp lực”.
Mai hộ pháp nở nụ cười, rõ ràng không muốn tạo áp lực cho Lâm Nhất.
Lâm Nhất há miệng, nhưng ngẫm nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn không nói gì.
Chiến đấu chia nhóm cũng không còn bao nhiêu trận nữa, sớm muộn gì cũng gặp phải ba người kia, người ngoài sẽ biết được câu trả lời của hắn nhanh thôi.
Sau khi xem thêm mấy trận chiến của nhóm khác, giọng nói của trọng tài nhóm hai vang lên bên tai.
“Nhóm bốn, Lâm Nhất chiến đấu với Lâm Đào”.
Soạt!
Trọng tài vừa nói xong, hội trường khi nãy còn đang xôn xao lập tức trở nên yên tĩnh một cách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4376234/chuong-2813.html