Trong phòng tu luyện dưới đất của Lâm Nhất, bảy nghìn viên linh ngọc tứ phẩm ở trong giữa linh trì toàn bộ gần như tiêu hao sạch sẽ.
Đó vốn là Hàn Ngọc cấp nhất của Đạo Đài, nhưng chỉ trong vòng ba ngày, từ rắn rỏi vô cùng mà bị mài đến gần như chỉ còn nửa trượng. Nói không ngoa, mấy ai có thể tưởng tượng được trong ba ngày này Lâm Nhất đã chịu đựng giày vò đến mức nào.
Oành!
Bỗng dưng vang lên một tiếng lớn, linh ngọc tứ phẩm chất như núi trên Đạo Đài đều hóa thành bột mịn.
Giữ màn bụi bậm dày đặc kia là một đôi mắt sắc bén như đao gươm, tinh quang vụt lóe chợt làm bất giác phải rùng mình.
Thời gian ba ngày, Lâm Nhất rốt cuộc đã đột phá!
Trên Đạo Đài giữa linh trì, trên người Lâm Nhất đang ngồi xếp bằng đột nhiên tỏa ra một luồng khí tức rung sợ trời đất.
Trong tức khắc, màn bụi bặm mờ mịt đã bị thổi tan, bóng dáng Lâm Nhất chợt hiện ra.
Trong đôi mắt sâu thẳm của hắn chợt lóe sáng, toàn thân toát lên cuồng phong cuồn cuộn, hắn đã đạt đến cảnh giới Âm Dương tột cùng viên mãn.
Sau ba ngày rốt cuộc cũng đã đột phá thành công đến viên mãn đỉnh phong, tu vi của Lâm Nhất đã đến gần với Bán Bộ Thiên Phách.
Rất lâu sau, tinh quang trong mắt Lâm Nhất mới từ từ tiêu tán, toàn bộ uy áp kinh khủng ẩn trong con ngươi kia đã dần lắng xuống. Nó giống như một ngọn lửa mênh mông vô tận, tích tụ từng chút một, ngấm ngầm đợi chờ Lâm Nhất đốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4376208/chuong-2787.html