Vẻ kinh ngạc thoáng qua trong mắt Lâm Nhất, hắn nhìn thấy một đôi cánh thần điểu hoả diễm sau lưng Tịch Phong, có điều đôi cánh đó chỉ xuất hiện trong tích tắc, ngay cả bản thân Tịch Phong cũng biến mất.
Ngay khi Tịch Phong ra tay, Tuyệt Trần cũng ra tay, hai người biến mất khỏi tầm nhìn của mọi người cùng lúc gây nên một tràng tiếng thốt kinh ngạc.
Ầm ầm!
Ngay sau đó, nước hồ xung quanh đài Thăng Long đột nhiên nổi lên như một con rồng khổng lồ gầm thét. Vô số bọt nước rít gào, nước hồ nổi lên biến thành một con hung thú dữ tợn, như một con mãng xà điên cuồng quấn quanh cả đài Thăng Long.
Một lúc lâu sau, đợi đến khi sóng gió yên tĩnh, mọi người mới đứng dậy nhìn qua, muốn biết rốt cuộc trên đài Thăng Long đã xảy ra chuyện gì.
“Ta thua”.
Tuyệt Trần ôm ngực, ho khan một tiếng.
“Vòng xếp hạng mới là cuộc tranh tài cuối cùng, đây chỉ như trò đùa trẻ con thôi, không thể tính là thắng bại chân chính”.
Tịch Phong giành chiến thắng, bình tĩnh lên tiếng.
“Chuyện gì đã xảy ra?”
“Các ngươi có nhìn thấy không?”
“Làm sao thấy được, ta sắp sợ chết rồi đây này, cách xa thế mà lại cảm thấy tim như muốn vỡ tung”.
“Ngồi xem cũng có nguy hiểm, cao thủ cấp bậc Tam Vương Thất Anh quá khủng khiếp”.
Hiện trường ồn áo náo động, trận đấu này khiến người ta chấn động nhưng lại có vẻ mơ hồ, mông lung.
Rất ít người có thể thấy rõ, sau khi thấy rõ còn có thể biết tại sao Tuyệt Trần là người thua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4376174/chuong-2753.html