Nguyệt Vi Vi cười dịu dàng, nói với giọng giòn tan: “Vậy thì mời các hạ rửa tai lắng nghe”.
Tiếng nói như những bông tuyết lãng đãng rơi xuống, Nguyệt Vi Vi giơ sáo lên, ống tay áo đỏ rực như lửa của nàng ta từ từ tuột xuống, để lộ cánh tay trắng noãn, bóng loáng. Phút chốc, khiến vô số người ngẩn ngơ, sâu trong mắt lóe lên một chút ngờ nghệch.
“Ngại quá, thật ra ta cũng không định cho cô cơ hội”.
Tư Đồ Phi Hổ cười xảo trá, hắn ta vốn là yêu nghiệt tuyệt đỉnh nên đã sớm nhìn ra một chút mánh khóe trong đó. Nữ tử trước mắt không phải người tầm thường, nếu thật sự để nàng ta thổi sáo, muốn giành thắng lợi hẳn sẽ rất phiền toái.
Biện pháp tốt nhất để đối phó với nhân tài kiệt xuất có bản lĩnh về âm luật chính là nhanh chóng kết thúc trận đấu trước khi sóng âm vang lên.
Hắn ta vỗ nhẹ lên túi trữ vật, lấy ra một thanh trường thương màu bạc, mũi thương sắc nhọn có một cơn gió lạnh quấn quanh. Ẩn trong cơn gió xoay tròn có thể lờ mờ thấy được duệ khí sắc lạnh đang liên tục tích tụ, bộc phát khí tức cực kỳ kỳ khủng bố.
Đây là một thanh trường thương vô cùng đáng sợ, mà Tư Đồ Phi Hổ còn đáng sợ hơn nó gấp bội phần.
Không đợi Nguyệt Vi Vi đặt ống sáo lên môi, Tư Đồ Phi Hổ đã cầm ngân thương biến mất ngay tại chỗ, đến khi hắn ta xuất hiện lần nữa thì đã đến trước mặt Nguyệt Vi Vi, một thương đâm ra biến ảo thành một con rắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4376155/chuong-2734.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.