Lâm Nhất tiện tay ném một cái, kiếm Thanh Huyên rơi vào trong vỏ kiếm cách đó trăm mét, trên đầu hắn có ánh sao như tuyết không ngừng rơi xuống.
Lâm Nhất lắc đầu, lại ngồi xuống một lần nữa, ngắm mây bay, nghe tiếng gió.
Mặc cho thời gian trôi qua, mặt trời mọc rồi lại lặn, Lâm Nhất vẫn ngồi yên trên đỉnh Cô Sơn này.
Chẳng mấy chốc đã năm ngày trôi qua.
Mặt trời lại bắt đầu mọc, kim quang lấp lánh bao phủ biển mây. Dưới ánh nhìn của Lâm Nhất, kim quang bị tách ra rồi chậm rãi chiếu xuống, những ánh sáng vàng kia như hạt gạo nhảy múa trong biển mây.
Lâm Nhất chợt hiểu ra.
Kiếm ý Thông Linh, vô hình mà có linh. Nhưng sau khi thông linh, vật vô hình lại có thể dễ dàng chém đứt vật hữu hình như bổ dưa. Dù là núi cao, đất đai, hay sông lớn, kiếm ý đều có thể chém đứt một cách dễ dàng.
Nhưng về bản chất thì biển mây cũng là vật vô hình.
“Thì ra là thế, cách trước đó của mình sai rồi. Dùng cách chém đứt vật hữu hình để chém biển mây thì sao có thể thành công? Mình đã sai từ đầu rồi…”
Lâm Nhất lập tức hiểu ra, hắn giơ tay, cầm lấy kiếm Táng Hoa.
Không có gì bất ngờ, một kiếm này của Lâm Nhất không hề sử dụng chân nguyên, cũng không vận sức, chỉ là kiếm ý đơn thuần, thoạt nhìn thì rất bình thường, không triển lộ hào quang, nhưng khoảnh khắc nó vừa đâm ra lại khiến người ta cảm nhận được cái gì gọi là hủy diệt, vòm trời cũng bị bổ ra một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4376111/chuong-2690.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.