Đám người nơm nớp lo sợ, sắc mặt trắng bệch, môi run run, mãi một lúc lâu sau, bọn họ mới nói: “Chúng ta sẽ chuyển lời của ngươi cho các vị thái thượng trưởng lão, cáo từ!”
Các trưởng lão lòng như tro tàn, ngay cả Văn Ngạn Bác mà cũng bị Lâm Nhất dùng một quyền đánh chết, thử hỏi Hỗn Nguyên môn có gì để đấu với hắn?
Nếu hắn nhất quyết muốn Hỗn Nguyên môn giải tán thì e là các vị… thái thượng trưởng lão cũng không thể làm gì hơn.
Huống chi, con yêu thú bên người Lâm Nhất có thực lực cực kỳ khủng bố, thậm chí không cần hắn ra tay, chỉ một mình nó thôi đã đủ tiêu diện Hỗn Nguyên môn.
“Lâm Nhất, ngươi thật sự muốn làm vậy?”
Lạc Phong trưởng lão nhíu mày, mở miệng hỏi. Ông ta e ngại làm vậy có hơi tuyệt tình.
“Ừm, Văn Ngạn Bác chỉ là một tên ngụy Thiên Phách mà cũng dám hống hách ngang ngược như vậy, nếu ông ta có thực lực như ta, e rằng Lăng Tiêu Kiếm Các đã sớm bị ông ta tiêu diệt. Ta đối xử với tông môn của ông ta như thế đã đủ nhân từ rồi!”
Dừng một lúc, sắc mặt Lâm Nhất trở nên lạnh lẽo, hắn thấp giọng nói: “Trước kia, Hỗn Nguyên môn đã nhiều lần phái người đánh lén ta, dù ông ta không tìm đến thì ta cũng sẽ đến tìm ông ta để tính cho xong món nợ này”.
Nghe vậy, Lạc Phong không nói gì thêm.
Còn các đệ tử của Kiếm Các thì hiển nhiên là vỗ tay khen hay, nửa năm qua bọn họ đã bị Hỗn Nguyên môn làm nhục quá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4376097/chuong-2676.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.