Trong tiếng nổ kinh thiên, mỗi một quyền khiến sắc mặt Văn Ngạc Bác tái thêm vài phần, màu tươi tràn ra khóe miệng. Lục phủ ngũ tạng đã bắt đầu xuất hiện vết rách, đau đớn không thôi.
Hai quyền này gần như muốn nửa cái mạng của ông ta.
Tuy nhiên, ông ta vẫn đỡ nổi. Văn Ngạc Bác thở hắt ra một hơi, cười nói: “Còn một quyền nữa”.
Tuy ông ta đang cười, nhưng sâu trong mắt lại ngưng tụ sát ý lạnh như băng. Ông ta cẩn thận giấu kỹ sát ý này, âm thầm thề, thù này ắt báo, bất kể là mười năm hay trăm năm, một ngày nào đó, ông ta nhất định sẽ huyết tẩy Lăng Tiêu Kiếm Các.
Nhục nhã bực này tất sẽ hoàn trả gắp trăm lần.
Lâm Nhất sẽ trả một cái giá cực kỳ thê thảm cho hành động ngày hôm nay của mình, nhất định là vậy!
“Có phải ông nghĩ là đợi sống qua một quyền này, sau này, một khi ta rời đi, ông sẽ trả thù Lăng Tiêu Kiếm Các không?”
Lâm Nhất không vội ra tay, mà đột nhiên hỏi.
Tim Văn Ngạn Bác chùng xuống, ngoài cười nhưng trong không cười, nói: “Nào dám, Lâm công tử nói đùa, tuy nhiên, lời công tử đã nói tứ mã nan truy, đừng trái lời là được!”
“Đương nhiên!”
Lâm Nhất thờ ơ gật đầu, nói khẽ: “Ông cảm thấy mình có thể đỡ nổi một quyền cuối cùng của ta ư?”
Văn Ngạn Bác đã tính trước, ông ta rất có lòng tin, cũng không cố ý che giấu mà ngạo nghễ nói: “Tại hạ là cao thủ Thiên Phách, đương nhiên có chút lòng tin, Lâm công tử cứ ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4376095/chuong-2674.html