Sắc mặt đám người Tiêu Vân Tông đỏ bừng, bọn họ cảm thấy cực kỳ nhục nhã, nhịn không được bắt đầu chửi ầm lên, giận đến nỗi toàn thân run rẩy.
“Ta từ núi Viêm Long rời khỏi Lôi Châu, nhất định phải đi ngang qua thành Thiên Lăng thì đã sao? Ngay cả đi ngang qua cũng không được à?”
Trên lưng Tử Điện Ma Long Điểu, Lâm Nhất nhìn xuống mấy người kia, cười khẩy không thôi.
“Tiểu Kiếm Nô! Ngươi muốn chết à? Giết con của ta thì thôi đi, còn chạy đến làm nhục ta, ngươi tưởng rằng một có một con Tử Điện Ma Long Điểu thì thích làm gì làm sao?”, sắc mặt gia chủ Trần gia cực kỳ khó coi. Trần Tử Ngọc chết trong tay đối phương, nếu không phải vì kiêng kị Lạc Thủy thượng nhân, ông ta đã sớm giết chết Lâm Nhất rồi.
Nào ngờ, bản thân không đến tìm hắn gây rối thì thôi đi, tên này lại chủ động đến làm nhục bọn họ.
Đám người này lòng dạ hẹp hòi, vốn không để tâm đến lời Lâm Nhất, một mực khăng khăng đối phương cố ý dùng Tử Điện Ma Long Điểu đến gây hấn.
“Ông không nói thì ta đã sớm quên mất chuyện nhỏ nhặt này rồi, tuy nhiên, có một việc ông nói rất đúng, trước mặt Tử Điện Ma Long Điểu, lão già như ông chẳng khác nào một tên phế vật cả!”
Dứt lời, sắc mặt Lâm Nhất trở nên lạnh lẽo, sát ý trong mắt lóe lên.
Với hắn, chém giết thất tú Thiên Lăng là để trút hết cơn giận trong lòng, cũng coi như chấm dứt ân oán. Nhưng nếu người khác đã chủ động tìm tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4376087/chuong-2666.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.