Đợi khi kiếm quang chém xuống, màn đêm biến mất, ánh sao tản ra, ảo ảnh Viêm Long bị chém thành vô số mảnh.
Kiếm thế trên người Lâm Nhất đã phát ra không thể thu lại, hắn bay vọt lên không với khí thế sắc bén vô địch.
Khoảng cách một nghìn mét cuối cùng chớp mắt đã được kéo gần, dường như hắn chỉ mới nhấc chân lên, lúc rơi xuống đã tới trước mặt quả Viêm Long.
Lâm Nhất thu kiếm vào vỏ, khom người xuống, đưa tay muốn nhổ quả Viêm Long ra.
Ầm ầm!
Nhưng hắn lại bị một luồng uy lực cản trở, quả Viêm Long giống như dung hòa với đất trời, hoàn toàn không nhổ ra được. Dường như sau khi động vào nó, cả không gian sẽ sụp đổ, không thể thu dọn.
Không nhổ lên được?
Lâm Nhất âm thầm kinh hãi, nội tình ba nghìn năm này đúng là đáng sợ, dù mình đã phá được khu vực đặc biệt của nó cũng không thể lấy được nó.
Gào!
Lâm Nhất chỉ mới phân tâm một chút, một cái đầu rồng đột nhiên tấn công về phía hắn trong tiếng thét gào. Nó tới gần rồi, há miệng gầm lên một tiếng, uy lực Viêm Long kết hợp với sóng âm ngọn lửa nóng hổi cuốn tới.
Vù! Vù! Vù!
Lâm Nhất buộc phải buông tay, tung ra ba quyền liên tiếp, sau mỗi một quyền lại lùi trăm mét, sau ba quyền mới đánh tan được sóng lửa đáng sợ đó.
Vù vù!
Hắn vừa đứng vững bước chân, trong sóng âm dao động, kiếm thế quanh người Lâm Nhất chấn động không thôi, phát ra kiếm âm leng keng.
“Chưa thôi phải không, tưởng ta không trị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4376075/chuong-2654.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.