Trong trận đại chiến với quy mô này, thực lực cá nhân hắn không giữ quá nhiều tính chất quyết định.
“Đến lúc đi rồi”.
Trận quyết chiến chân chính này vẫn có sức hấp dẫn rất lớn đối với rất nhiều nhân tài kiệt xuất và yêu nghiệt tuyệt đỉnh, thậm chí còn có thể giao đấu với Thú Vương, đột phá bình cảnh trong thời khắc sinh tử để thực lực tăng lên gấp bội.
Nhưng nó lại không quá cám dỗ đối với Lâm Nhất.
Soạt!
Khi Lâm Nhất chuẩn bị đi, đột nhiên có hai tia huyết quang sắc bén cuốn theo gió lạnh lao tới.
Huyết quang nhấp nhô lên xuống, từ xa đến gần, chớp mắt đã tới trước mặt Lâm Nhất, tốc độ vô cùng nhanh.
Ô Tiếu Thiên và Cơ Vô Dạ đồng thời xuất hiện trước mặt Lâm Nhất, trên mặt bọn họ đều mang nụ cười nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt của Cơ Vô Dạ lại phức tạp hơn ít nhiều.
Hai người này tìm hắn làm gì?
Lâm Nhất thấy nghi ngờ, cũng âm thầm cảnh giác ngẩng đầu nhìn sang.
“Lâm Nhất, hai chúng ta không các ác ý, chỉ là sư huynh bảo chúng ta đến gặp ngươi thôi”, Cơ Vô Dạ bày tỏ thiện ý giải thích với Lâm Nhất.
Trên khuôn mặt ngông cuồng của Ô Tiếu Thiên mang theo ý cười xấu xa, hắn ta nhướng mày nói: “Tiểu tử, những người khác đều đã đi lên tường thành rồi, ngươi lại không di chuyển gì, chẳng lẽ là muốn chạy trốn sao?”
Lâm Nhất không thích hai chữ chạy trốn này lắm, nhưng cũng không phản bác đối phương.
Nếu thật sự bàn về việc giết chết yêu thú và cứu người bình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4376057/chuong-2636.html