“Đến hay lắm!”
Hai mắt Cơ Vô Dạ tỏa sáng, vẻ mặt có hơi dữ tợn lóe lên tia hưng phấn.
Thân hình hắn ta nhoáng một cái, dẫn đầu nghênh đón một con rắn lôi cảnh giới Bán Bộ Thiên Phách.
Thu nguyệt hàn giang, huyết kiếm như uyên!
Khí lạnh khủng bố bùng phát từ trên người Cơ Vô Dạ, hằng hà kiếm quang tựa như ánh trăng rơi trên mặt sông, cùng với sát khí huyết sát cực kỳ cô đọng, kiếm quang dung hợp với sông nước mênh mông, tạo thành một vực sâu đỏ như máu.
Điện quang bùng lên, con rắn sét dài hơn mười trượng, to bằng vài người ôm rú lên một tiếng, nó đã bị kiếm quang chém hơn mười vết thương dữ tợn, da thịt bong tróc, máu tươi chảy tràn trên mặt đất.
Xùy~~! Xùy~~! Xoẹt!
Kiếm quang huyết sắt còn sót lại rơi trên mặt đất, nhưng duệ khí không giảm, chúng cứ thế vạch ra mấy cái khe nứt khủng bố.
Những nơi chúng đi qua, yêu thú cảnh giới Âm Dương gần như đụng phải đều chết.
“Ha ha”.
So với nửa năm trước, kiếm pháp của Cơ Vô Dạ càng thêm thô bạo, hắn ta liếc nhìn Lâm Nhất ở đằng xa bằng ánh mắt đầy ẩn ý.
Lâm Nhất thờ ơ liếc nhìn, không có vẻ gì là quan tâm, hắn có ý nghĩ của riêng mình nên không quá quan trọng lời mời tỷ thí của Cơ Vô Dạ.
“Phá Long Trảm!”
Xa xa, lại có một người nghênh đó yêu thú Bán Bộ Thiên Phách, đó là một thanh niên cực kỳ lạnh lùng, tu vi thâm hậu, so với Lâm Nhất và Cơ Vô Dạ còn cao hơn một cảnh giới.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4376040/chuong-2619.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.