Lúc này, ở nơi cách ngoại thành năm trăm dặm.
Lâm Nhất đang muốn tạm biệt Long Hạo cũng không biết hắn còn chưa đến, nhưng danh tiếng của hắn đã lan rộng trong thành Mộ Kiếm rồi.
“Ta nói này, ngươi thật sự không muốn gặp mặt yêu nghiệt của Kiếm Minh ta à? Thành Mộ Kiếm này cũng xem như tổng đà của Kiếm Minh ở cổ vực Nam Hoa, nếu ngươi đồng ý đến, chắc chắn ngươi sẽ không thất vọng đâu”.
Hai mắt Long Hạo có ánh sáng loé lên, ông ta vẫn còn cố chấp nói.
“Không cần”.
Lâm Nhất đeo hộp đựng kiếm trên lưng, lạnh nhạt đáp lời.
Yêu nghiệt gặp nhau khó tránh khỏi việc tranh đấu, bây giờ hắn vẫn chưa thể điều khiển kiếm ý Bán Bộ Thông Linh một cách tự nhiên.
Hắn biết uy lực của nó đáng sợ đến mức nào.
Không nên gặp mặt thì tốt hơn, lỡ như hắn không cẩn thận đánh tàn phế yêu nghiệt của Kiếm Minh, có lẽ Long Hạo sẽ không giữ được chức vị Thanh Y Tầm Long Sứ này nữa.
“Thế thì tiếc quá”.
Long Hạo nhìn Lâm Nhất bằng ánh mắt sâu xa, ông ta cảm thấy Lâm Nhất hơi xem thường Kiếm Minh, muốn mượn cơ hội này để hắn nhìn thấy thực lực của yêu nghiệt Kiếm Minh, cho hắn cảm thấy áp lực.
Tiếc là tiểu tử này không dính bẫy.
“Tiếc sao?”
Lâm Nhất cười khẽ, không nhiều lời thêm.
“Đi đây, thực lực của yêu thú gần thành Mộ Kiếm mạnh hơn thành Mặc Thuỷ rất nhiều, ngươi cẩn thận đấy”.
Long Hạo nhìn Lâm Nhất, sau đó tạm biệt.
Ông ta nói đúng, trên đường đến đây, Lâm Nhất cũng phát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4376025/chuong-2604.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.