Nếu không có ông ta chấn nhiếp, e rằng mọi người phải đối mặt với áp lực từ yêu thú tăng gấp bội.
Uy áp bực này không phải cứ không sợ chết là xông đến được, mà chính là không thể xông đến, tựa như một bức tường vô hình. Thậm chí yêu thú hơi yếu một chút, một khi tùy tiện xâm nhập, sẽ bị chấn cho nằm rạp xuống đất, không cách nào nhúc nhích.
Lúc này, ông ta không thể phân thân, nên không thể nhanh chóng đến thành Bắc cứu viện, một khi di chuyển, uy áp sẽ giảm bớt, đồng nghĩa với việc trận chiến sẽ có chuyển biến xấu, nên chỉ có thể để cho Lâm Nhất và Long Hạo cùng tiến đến trợ giúp.
Ông ta nhìn người rất chuẩn, hai người này không ai là kẻ yếu, nếu liên thủ thì vẫn có thể đánh lui yêu thú Bán Bộ Thiên Phách.
Long Hạo đuổi theo sau Lâm Nhất, quan sát thân pháp của hắn.
Thân pháp mà Lâm Nhất tu luyện không tính là cao siêu, nhưng hắn đã tu luyện đến một cảnh giới cực cao, nhờ có chân nguyên hùng hậu thúc giục, nên di chuyển vô cùng lưu loát, nếu giao đấu với kẻ địch chắc chắn sẽ không rơi vào thế yếu.
Bất quá, trong mắt Long Hạo, đó vẫn là tàn bản.
Nếu tu luyện thân pháp cao minh, thi triển sẽ càng thêm thuận buồm xuôi gió, cũng không cần rót vào đó quá nhiều chân nguyên.
XÍU...UU!!
Nhưng đúng lúc này, Lâm Nhất đột nhiên ngừng lại.
“Còn chưa tới mà”, Long Hạo nói.
“Ông theo ta làm gì?”
Lâm Nhất xoay người nhìn đối phương, mặt hắn không có chút cảm xúc,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4376007/chuong-2586.html